0
Ám ảnh đeo bám người sống sót trong vụ chìm phà
HNN |
April 25, 2014
| 0 Comments
Những người sống sót cảm thấy tội vạ và hoảng loạn, có những người không dám lại gần cửa sổ vì sợ nước sẽ bất chợt ập vào.
Thân nhân hành khách mất điển tích vị trí nghỉ trong lúc đợi chờ tin tức ở nhà thể chất trên đảo Jindo chữa bệnh gan bệnh gan. Ảnh:Reuters.
Phà Sewol chở theo hơn 450 hành khách, trong đó đa số là học sinh trung học, gặp nạn hôm 16/4 ở ngoài khơi tây nam Hàn Quốc. Tính đến sáng 24/4, lực lượng cứu vớt mới giải cứu được 174 hành khách và còn hơn 100 người đang mất tích. 75 học sinh trường trung học Danwon, nằm trong số người sống sót, đang phải gắng sức xây dựng lại cuộc sống bị xáo trộn bởi vụ tai nạn bên cạnh sự ra đi của 250 người bạn.
Các thầy thuốc cho hay 20% số thanh thiếu niên sống sót có dấu hiệu rối loạn stress sau vụ việc và có khả năng cần đến sự tư vấn thời gian dài cũng như trợ giúp về tâm thần.
Theo Jang Dong-woon, một người bố đại diện cho những gia đình có con em thoát nạn, những đứa trẻ cũng nên được coi là nạn nhân chứ đừng chỉ gọi là những người “may mắn” sống sót.
“Chúng nói rằng chúng cảm thấy như những kẻ có tội”, Jang nói, mô tả lại cảm giác tội vạ của người sống sót của nhiều học sinh. “Chúng ta nên chịu bổn phận và chăm nom cho bít tất cả, gồm những người đang mất tích, những người viên tịch và những người sống sót”. Một số học sinh còn bị tổn thương đến mức chúng không dám lại gần cửa sổ, sợ rằng “nước sẽ bất ngờ ập vào”, Jang kể lại.
Khoảng 350 học trò trường trung học Danwon hiện diện trên con đò định mệnh khi đang trên đường tới đảo Jeju, tham gia chuyến dã ngoại của trường. Sự tổn thất quá lớn đang tàn phá thành thị Ansan, phía nam thủ đô Seoul, nơi ngôi trường tọa lạc.
Cảm thấy quá đau buồn và tội nghiệp lỗi, ông Kang Min-kyu, 52 tuổi, hiệu phó trường Danwon, đã treo cổ tự tử hai ngay sau khi được cứu sống khỏi tàu. Ông cũng là người tổ chức chuyến đi dã ngoại cho các em.
Trong bức thư cực kì mệnh để lại, Kang nói rằng “khó có khả năng sống được” khi có quá nhiều học trò bỏ xác như vậy. “Tôi không thất vọng có thể tiếp thô tục làm thầy của các em học trò ở thế giới bên kia”, ông viết.
Một người mẹ bật khóc khi thấy tên con gái nằm trong danh sách những người viên tịch trong vụ chìm phà. Ảnh:AP.
Vụ chìm phà, được cho là một trong những tai nạn bi thương khốc nhất trong lịch sử Hàn Quốc. Các chiến dịch chính trị được tạm hoãn, những chương trình diễn tập trên truyền hình và hòa nhạc đều bị hủy, thay vào đó là những buổi cầu nguyện trên khắp cả nước.
Áp lực tâm lý đang trở nên đặc biệt nặng nề đối với hàng trăm thân nhân dịp hành khách mất tích, những đứa ở lại nhà mặt phố thể chất trên hòn đảo phía nam Jindo trong suốt một tuần qua. Ngôi nhà mặt phố đã trở nên nơi chất chứa sự tức giận dỗi cùng đau khổ của các thân nhân, trong đó đa số là phụ huynh học sinh, khi hoạt động khai thác người sống sót đang chuyển dần sang khai thác thi thể.
Với những người có thân nhân dịp đang mất tích, mỗi ngày trôi tương hỗ mang lại thêm một sự chờ đợi. Họ chờ thông báo về một thi hài có những đặc trưng na ná người con, hay anh đàn bà của mình. Sau đó là giây khắc gian khổ khi các gia quyến được đưa đến ngôi lều dựng trợ thời trên bến cảng Jindo để nhận diện thi thể.
“Họ đang trong trạng thái cảm xúc hỗn loạn, bị sốc, mất niềm tin, hoài nghi, phẫn nộ dữ và đau khổ”, Sohn Jee-hoon, một tư vấn viên đang trợ giúp các gia đình, nói. Sohn gọi tình huống bây giờ là “rất đáng lo”, đồng thời cho biết còn rất nhiều thân nhân cần được chữa trị nhưng đơn giản là họ quá khổ sở nên không còn có thể nghĩ đến việc khai thác trợ giúp y tế.
Điều trị và tư vấn tâm lý không được nhiều người dân Hàn Quốc nhu cầu bởi nó hao hao một dấu hiệu của sự yếu kém tinh thần. Hàn Quốc có tỷ lệ tự sát cao nhất trong các nước nhà thành viên của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD), và thuộc hàng cao nhất thế giới, với tỷ lệ 33,5 người tự trung thành trên 100.000 người.
Ha Jung-mi, bác sĩ thần kinh đang điều trị cho thân nhân dịp hành khách, cảnh báo một số người có xác xuất sẽ từ bỏ cuộc sống của họ. “Những người dễ bị tổn thương ý thức và không được trợ giúp có thể tìm đến cách tự sát”, Ha nói. Ông còn cảnh báo về những ảnh hưởng ý thức vĩnh viễn đối với những người tham dự cứu hộ, đặc trưng là hàng trăm thợ lặn dân sự và quân đội, xúc tiếp với tử thi hành khách.
“Thật kinh hãi khi thình lình phải đối diện với một thi thể ở dưới nước,” Lee Jun-ho, một thợ lặn nghiệp dư, nói. Anh từng mất nhiều giờ để tìm đường đi qua các nhà cầu và cabin trong thân xà lan gần như tối đen. “Điều đó khiến tôi chẳng thể ngủ được vào ban đêm” chữa bệnh gan.
Theo Vnexpress